Con Kể Ba Nghe: Làm cha cũng là một hành trình học lại từ đầu

Gia đình từ lâu đã là mạch nguồn quen thuộc của điện ảnh Việt, nhưng không phải bộ phim nào cũng đủ lắng để chạm vào những khoảng tối mà ta thường né tránh. “Con kể ba nghe” - tác phẩm của đạo diễn Đỗ Quốc Trung chọn cách kể chậm rãi về hành trình của một người cha đơn thân, lần đầu học cách lắng nghe và thấu hiểu chính đứa con trai của mình.

Một căn bệnh không nhìn thấy, nhưng âm thầm bào mòn

Minh (con trai ông Thái) mắc trầm cảm, một khái niệm còn xa lạ với nhiều người lao động nghèo, nơi mưu sinh luôn được đặt lên trước cảm xúc. Không biểu hiện rõ ràng, không dễ gọi tên, Minh lặng lẽ chịu đựng những giằng xé nội tâm mà không biết chia sẻ cùng ai.

Trong khi đó, ông Thái mải miết với những buổi diễn xiếc đi trên dây, đánh đổi an toàn để kiếm sống từng ngày. Ông không hề hay biết, con trai mình cũng đang chật vật giữa những áp lực tinh thần nặng nề, cần một điểm tựa hơn bao giờ hết.

Khoảng cách bắt đầu từ sự không hiểu

Ông Thái không thể lý giải vì sao một đứa trẻ được ăn học đầy đủ lại mang trong mình những suy nghĩ tiêu cực. Với ông, cuộc đời vốn đã quá khắc nghiệt, nhưng ông vẫn chọn gồng mình bước tiếp, nên ông tin rằng con trai cũng phải làm được như thế.

Chính sự thiếu kiến thức về sức khỏe tinh thần đã khiến ông tìm mọi cách lý giải sai lệch: đó chỉ là bốc đồng tuổi mới lớn, là sự yếu đuối nhất thời, thậm chí là những suy nghĩ mang màu sắc mê tín. Và vì không dừng lại để lắng nghe ngay từ đầu, ông vô tình đẩy con trai mình ngày một xa hơn, làm những tổn thương nhỏ tích tụ thành vết nứt khó hàn gắn.

Tấm gương khiến nhiều bậc cha mẹ giật mình

Xem phim, không ít phụ huynh có thể bắt gặp hình ảnh của chính mình trong ông Thái: những lời nói bật ra lúc nóng giận, những phán xét tưởng như vô hại nhưng lại cứa sâu vào lòng con trẻ. Sự kỳ vọng, áp đặt và niềm tin rằng “cha mẹ luôn đúng” đôi khi trở thành rào cản lớn nhất giữa hai thế hệ.

Bản thân ông Thái cũng mang trong mình những vết thương tâm lý chưa từng được gọi tên. Định kiến rằng đàn ông phải mạnh mẽ, không được yếu đuối khiến ông chôn chặt cảm xúc của mình, rồi vô thức áp đặt điều đó lên con trai. Chỉ đến khi ông bật khóc trước một khoảnh khắc rất đời, nhân vật mới thực sự được giải phóng khỏi lớp vỏ cứng cáp mà ông tự khoác lên suốt nhiều năm.

Khoảnh khắc người lớn cũng cần học cách nhận sai

“Con kể ba nghe” đặt ra một câu hỏi rất nhẹ nhưng day dứt: phải chăng trong đời, người lớn cũng cần có những khoảnh khắc tỉnh thức để thừa nhận rằng mình có thể sai, và việc làm cha mẹ cũng là một hành trình học hỏi không ngừng? Đó không phải là sự yếu đuối, mà là dũng khí để thay đổi, để ở lại bên con đúng cách khi con cần nhất.

Diễn xuất chạm đến chiều sâu cảm xúc

Kiều Minh Tuấn mang đến một vai diễn nhiều lớp lang, thể hiện trọn vẹn những mâu thuẫn nội tâm và sự chuyển biến tâm lý tinh tế của người cha. Song hành cùng anh, diễn viên nhí Hạo Khang gây ấn tượng mạnh với lối diễn tự nhiên, chân thật. Những phân đoạn đối diễn giữa hai cha con là điểm nhấn cảm xúc, đòi hỏi sự nhập tâm và kết nối sâu sắc giữa các diễn viên.

Một bộ phim bình dị nhưng không hề nhỏ bé

“Con kể ba nghe” không kể câu chuyện phi thường. Phim xoay quanh những con người rất đỗi quen thuộc, với những nỗi đau tưởng chừng bình thường trong mỗi gia đình Việt. Nhưng chính vì quá quen, ta thường bỏ qua, không gọi tên, không xử lý, để rồi những tổn thương âm ỉ kéo dài theo năm tháng. Như một vết thương không được chăm sóc kịp thời, đến khi nhận ra thì đã trở nên khó lành.

Xem để lắng lại, để gần nhau hơn

Cuối năm - thời điểm của đoàn tụ và nhìn lại, “Con kể ba nghe” là một lựa chọn đáng giá để các gia đình cùng ngồi xuống, cùng xem, cùng suy ngẫm. Không phải để trách móc, mà để hiểu nhau hơn, và để bắt đầu chữa lành, trước khi bước sang những ngày mới nhiều hy vọng hơn.

Trailer chính thức

ML

Nhận xét