Sau dư âm cảm xúc từ những bộ phim giàu chất đời, GDH Studio tiếp tục mang đến một câu chuyện không ồn ào nhưng đủ sức ở lại rất lâu trong lòng người xem. Tạm Biệt Gohan không chọn cách kể kịch tính, mà nhẹ nhàng dẫn dắt khán giả bước vào hành trình kéo dài 10 năm của một chú chó nhỏ - nơi mỗi cuộc gặp gỡ đều để lại dấu vết.
Dự kiến khởi chiếu tại Việt Nam từ ngày 15/05/2026, bộ phim đã sớm tạo được hiệu ứng tại quê nhà khi thu về hơn 80 triệu baht chỉ sau 2 tuần ra mắt, trở thành một trong những hiện tượng phòng vé Thái Lan năm 2026.
Hành trình đi tìm “tổ ấm” của một chú chó hoang
Gohan - một chú chó Bangkaew với bộ lông trắng và chiếc mũi hồng đặc trưng, bắt đầu câu chuyện của mình từ một khoảnh khắc rất đời: bị bỏ rơi trước cửa một cửa hàng tiện lợi. Từ đó, hành trình của Gohan không chỉ là sinh tồn, mà là hành trình đi qua những cuộc đời.
Cậu lần lượt bước vào cuộc sống của một kỹ sư Nhật đã nghỉ hưu, một người giúp việc Myanmar không giấy tờ và một cặp đôi trẻ người Thái đang đứng giữa rạn nứt. Ở mỗi “trạm dừng”, Gohan không ở lại quá lâu, nhưng luôn để lại điều gì đó - một chút ấm áp, một sự chữa lành, hoặc đôi khi là một lời tạm biệt không trọn vẹn.
Gohan bước vào cuộc sống của một cặp đôi trẻ người Thái đang đứng giữa rạn nứt
Điều khiến Tạm Biệt Gohan khác biệt nằm ở góc nhìn kể chuyện: toàn bộ câu chuyện được nhìn qua thế giới của chính chú chó. Không lời thoại phức tạp, không triết lý nặng nề, chỉ là những cảm nhận rất bản năng nhưng lại chạm đúng vào những điều con người thường giấu kín.
Một cấu trúc kể chuyện đa tầng, đa cảm xúc
Bộ phim được chia thành nhiều giai đoạn, tương ứng với từng chặng đời của Gohan. Ba chú chó khác nhau đảm nhận vai diễn này để giữ được sự chân thực về thời gian, trong khi mỗi phần lại được dẫn dắt bởi một đạo diễn riêng biệt.
Phần mở đầu do Chayanop Boonprakob thực hiện, mang màu sắc nhẹ nhàng, gần gũi. Tiếp nối là Baz Poonpiriya - người từng gây tiếng vang với Bad Genius, đem đến nhịp điệu cảm xúc sâu và rõ nét hơn. Phần cuối do Atta Hemwadee đảm nhận, khép lại hành trình bằng những dư âm trưởng thành và mất mát. Sự chuyển giao này không khiến bộ phim rời rạc, mà ngược lại, tạo nên một dòng chảy cảm xúc đa dạng, giống như chính cuộc đời mà Gohan đã đi qua.
Poster phim
Khi một chú chó trở thành “tấm gương” của con người
Theo chia sẻ của đạo diễn Baz Poonpiriya, bộ phim không chỉ nói về động vật, mà là về cách con người nhìn lại chính mình thông qua những mối liên kết tưởng chừng giản đơn.
Gohan không chỉ là một chú chó, cậu là ký ức của những người từng yêu thương, là khoảng trống của những người đã đánh mất và là hy vọng cho những ai đang cần một cơ hội bắt đầu lại.
Tạm Biệt Gohan đặt ra một câu hỏi nhẹ, nhưng khó trả lời: nếu một chú chó có thể yêu thương vô điều kiện, liệu con người có đang làm được điều tương tự với chính cuộc đời mình?
Một chuyến tàu cảm xúc sẽ cập bến rạp Việt tháng 5
Không cần cao trào kịch tính, không cần những cú twist bất ngờ, Tạm Biệt Gohan chọn cách chạm đến khán giả bằng những điều rất nhỏ: một ánh nhìn, một lần chờ đợi, một cuộc chia ly lặng lẽ.
Đó là kiểu câu chuyện khiến bạn không khóc ngay lập tức, nhưng khi rời khỏi rạp, bạn nhận ra mình đã mang theo nó ở đâu đó trong lòng. Và có lẽ, đến cuối cùng, hành trình 10 năm của Gohan không chỉ là đi tìm một mái nhà, mà là giúp mỗi người trong chúng ta hiểu hơn về hai chữ “trở về”.
Mai Linh (Ảnh: CGV)



Nhận xét
Đăng nhận xét